lắng nghe nhịp sống lắng nghe nhịp sống
Image
Hiển thị các bài đăng có nhãn vantho. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vantho. Hiển thị tất cả bài đăng

Góc nhớ

Góc nhớ

- Mỗi dịp về Phan Thiết, em chạy ngay ra biển. Những cơn gió biển thổi lạnh, buốt cả da thịt. Và đâu đó, se sắt một góc nhớ trong tâm hồn.


Em xót lòng khi chợt nghĩ đến anh, và chua chát nhận ra mình chẳng còn anh bên cạnh. Chạnh lòng, em lại đọc cho mình những câu thơ của Olga Berggolts:

"Anh từng ở đây, từng là người thân nhất
Sao lúc này làm người bạn cũng không..."

Có những chiều thứ bảy, anh vượt hàng trăm cây số từ Sài Gòn về thành phố biển thăm em. Em đâu biết ý nghĩa của cái "sự thăm" ấy, nên mỗi lần anh giải thích "có việc đến Phan Thiết, nên sẵn tiện..." thì em vẫn cứ tin là thật.

Em, một đứa học trò huyện lên tỉnh ở trọ đi học nên lúc nào cũng cảm thấy nhớ nhà, rồi thấy trống trải, cũng lắm khi buồn vu vơ. Tình cờ gặp và quen anh vào một chiều thứ bảy, rồi từ đó anh đã khỏa lấp cho em những cái trống trải, những cái buồn vu vơ kia. Mỗi lần em nói với anh rằng em nhớ nhà lắm, anh lại đùa "sao không tìm một người để nhớ?", em thấy nghèn nghẹn một điều gì không rõ.

Anh chẳng được sinh ra ở xứ biển, nhưng anh yêu biển lắm. Những tiếng sóng biển ồn ào nhưng nó không xô bồ như cái ồn ào của Sài Gòn. Anh thường kể với em về cuộc sống bon chen nơi phố thị chỉ làm người ta mệt mỏi. Và tiếng sóng biển thường mang cho anh một cảm giác bình yên đến lạ...

Mỗi lần cùng em đi dạo trước biển, anh lại ngâm nga những câu hát "Biển một bên và em một bên..." rồi phá lên cười theo cái cười của gã trai lãng tử. Cứ vậy em chẳng bao giờ nhận ra có những khoảng trống đang lặng lẽ trong từng câu hát và trong anh.

Rồi một ngày anh nói với em về những điều thật nhất, về ý nghĩa của cái "sự thăm" vào những chiều thứ bảy, về cái khoảng trống trong anh. Em vẫn chỉ im lặng, vẫn chẳng cho anh một câu trả lời, một lý do... Vậy mà anh vẫn bên em, khỏa lấp sự trống trải và nỗi nhớ nhà cho em. Nhưng có lẽ với anh, biển đã không còn bình yên từ đó?

Em thấy mình ích kỷ khi đón nhận những gì anh mang đến mà vẫn cứ vô tình với anh một câu trả lời. Em thấy mình ích kỷ khi vẫn giữ cho mình một hình bóng xa xôi và những thứ mong manh nào đó nhưng chẳng phải là anh. Vì thế em phải rời xa anh, rời xa những yêu thương ấy dù biết mình vẫn cần nó. Cũng như lúc này đây, em cần nó biết bao...

Chiều nay, một chiều thứ bảy, gió thổi lạnh. Nhưng không phải là cái lạnh và một chiều thứ bảy nào đó của thành phố biển nữa, mà ngay chính giữa lòng thành phố náo nhiệt, xô bồ... Em như lại được thấy cái gã trai lãng tử ngày nào, miệng ngâm nga mãi câu hát "Biển một bên và em một bên"...

ÁNH TUYẾT

--->>>Xem chi tiết ...

"Anh già" Noel của em

"Anh già" Noel của em


- Cách đây hai mùa Giáng sinh, em hờn anh vì anh đến muộn. Em đóng chặt cửa phòng, khóc một mình.

Đêm đó bạn bè ai ai cũng đi chơi từ sớm. Em ngồi ở một góc phòng chờ anh. Gần 23g vẫn không thấy bóng dáng anh. Anh bỏ rơi em rồi sao? Hay anh đang đi với cô gái khác? Bao suy nghĩ về anh cứ vây lấy em.

Trời vẫn se lạnh. 23g30, anh vẫn chưa đến. Mắt em cay xè, môi em mặn đắng... Anh đang ở đâu, làm gì? Nhìn ra cửa sổ em cố ngăn dòng nước mắt, tự nhủ: “Chắc đây là Giáng sinh buồn nhất của mình".

Bất chợt tiếng chuông cửa cắt ngang dòng suy nghĩ. Em ủ rũ ra mở cửa. Một ông già Noel râu dài trắng xóa, chìa một hộp quà về phía em: “Đây là quà Noel cho cô bé”.

"Cô bé ư? Mình lớn thế này rồi mà? - Em ngạc nhiên - Ủa! Mà sao giống giọng nói của anh quá, chỉ có điều hơi khan thôi!”.

Ông già Noel còn hỏi: “Con ước gì trong đêm đặc biệt này?”. Em buồn bã: “Con ước người con yêu quý sẽ đến với con ngay bây giờ”.

Ông già Noel cười hô hô: “Điều ước của con sẽ thành hiện thực”. Rồi ông gỡ mũ, tháo hàm râu ra. Là anh! Nước mắt em tuôn rơi vì hạnh phúc. Anh ôm em vào lòng thật lâu.

Chúng ta đón Giáng sinh trong căn phòng nhỏ ấm áp. Căn phòng như bừng dậy khi có anh. Em nhẹ nhàng mở món quà “ông già Noel” tặng: một hộp kẹo trái cây bốn mùa. Anh thanh minh thật tội nghiệp: “Anh đi làm về muộn quá. Chỉ kịp mua hộp kẹo này làm quà cho em”.

Căn phòng nhỏ không có ánh đèn nhấp nháy, không có cây thông lộng lẫy, không có hang đá lung linh, huyền diệu, không có những món quà đắt tiền... Chỉ có anh và em. Anh là món quà ý nghĩa nhất đối với em... Cảm ơn anh nhé, anh thương yêu...

GIA AN

--->>>Xem chi tiết ...

Nơi cuối con đường anh có đợi em?

Nơi cuối con đường anh có đợi em?

- Bây giờ đang là mùa đông. Ở đây lạnh lắm, nhiệt độ lúc nào cũng xuống đến âm. Em thường xuyên không ngủ được và căng thẳng vì quá nhiều việc phải làm. Chiều nay em khám phá trong khuôn viên trường có một hàng cây mùa đông…


Giây phút đứng lặng trước hàng cây ấy, em thường bấm số điện thoại của anh. Tiếng nhạc chờ quen thuộc của bài Niệm khúc cuối vang lên: “Dù cho mưa, tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời…”. Em vội vàng tắt máy, suýt bật khóc, thầm nghĩ: "Sao lại có hai hàng cây giống nhau đến vậy? Sao em lại cách xa anh đến nửa vòng trái đất?".

Mùa đông ba năm trước, anh thích nắm tay em thả bộ thật chậm dưới hàng cây giống hàng cây nơi đây. Anh không nói nhiều nhưng em vẫn thấy lòng rộn rã, rất bình yên. Em thường tự hỏi: "Con đường này sao dài thế? Đến bao giờ mới thấy điểm tận cùng?".

Chúng mình hay ngồi trên chiếc ghế đá giữa hai cây rất to. Anh một đầu dây headphone, em đầu dây còn lại, cùng nghe bài Niệm khúc cuối từ điện thoại của anh. Mỗi lần đến câu: “Dù cho mưa, tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời", anh lại ngân nga hát và vuốt tóc em rất nhẹ… Em không nhớ mùa đông năm đó có lạnh không, nhưng ghế đá có anh rất ấm.

Hàng cây trước mắt vẫn không phải hàng cây của anh và em. Em cũng đã biết con đường dài như vô tận vẫn có điểm tận cùng. Nhưng em vẫn giữ thói quen đi thật chậm, để không qua hết con đường quá nhanh, để tán lá xanh lấp lánh bóng nắng kịp vươn lên tóc. Em không buồn. Lòng không rộn rã. Chỉ nhớ bàn tay anh rất nhiều.

Không cho anh nghe nhạc nữa, em lấy điện thoại của anh chụp hình, nghịch ngợm. Chụp hai đứa cười toe toét dưới một trái tim vẽ bằng tay anh và tay em. Chụp anh ngố đang cau mày đọc sách rất chăm chú. Chụp những tán lá xanh lấp lánh bóng nắng. Chụp một em bé rất xinh cầm bong bóng đi ngang chỗ chúng mình ngồi…

Thỉnh thoảng anh càu nhàu: “Hễ chút lại lôi điện thoại ra chụp”. Em luôn cười hì hì: “Để làm kỷ niệm. Dễ thương mà anh! Thêm một tấm nữa nha!”.

Vậy là đã ba mùa đông. Em một mình, không anh.

Thỉnh thoảng, em ngồi trên chiếc ghế đá giữa hai cây to. Không ngồi ở giữa mà luôn chừa một phần bên trái, luôn chừa một dây headphone bên trái cho anh và luôn lướt nhanh qua câu hát: “Dù cho mưa…” để chờ nghe anh hát. Em đã ngồi hết thảy ghế đá của con đường ấy. Không có chiếc ghế nào ấm cả anh à. Trời càng lúc càng lạnh…

Em cũng không chụp hình bằng điện thoại nữa. Mỗi lần chuẩn bị mở điện thoại để chụp hình, em lại nhớ đến tấm ảnh cuối cùng anh và em chụp chung. Anh đang vòng tay ôm em từ phía sau rất chặt, có một vệt nắng giữa anh và em tạo thành đường chéo màu vàng nhạt óng ánh… Lúc đó anh hát rất khẽ: “Tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời”. Ừ, sẽ không có kỷ niệm nào đáng nhớ hơn kỷ niệm đó. Em đóng điện thoại, thôi không chụp nữa.

Anh sẽ lại bảo em ngốc cho xem? Ừ thì đúng là em ngốc mà! Ngốc vì đã lén lấy trộm điện thoại của anh đem sang tận đây. Ngốc vì cứ vài ngày lại gọi điện, nhắn tin cho anh những điều vụn vặt. Ngốc nhất là đã lặng yên khi để lại vòng tay anh buông lơi, bước đi theo tiếng gọi của những ước mơ riêng. Vì hoài bão của em quá lớn. Vì em mong được lớn lên, được trưởng thành khi em xa anh.

“Mùa đông rất đẹp” - em từng khoác tay anh reo vang câu nói ấy. Bây giờ em đã nghĩ lại: “Mùa đông chỉ đẹp khi em có anh. Em cũng không muốn làm người lớn nữa. Một năm nữa em sẽ về. Nơi cuối con đường, anh vẫn đợi để ôm chặt em vào lòng, phải không anh?".

BẢO NGỌC

--->>>Xem chi tiết ...

Người xưa ơi!

Người xưa ơi!

- Hôm qua trên đường đi làm về, tôi tình cờ nhìn thấy hai cô cậu học sinh còn nguyên đồng phục hối hả giục nhau vượt lên một dốc cầu cao. Cả hai lưng áo ướt đẫm mồ hôi, cô gái huyên thuyên nói, còn cậu bạn đi cùng chỉ mỉm cười. Bất giác trái tim tôi rung lên. Hình ảnh của ngày xưa ùa về.

Anh hơn tôi 3 tuổi, nhưng nghỉ học giữa chừng vì việc gia đình nên học cùng lớp với tôi. Hiền lành, ít nói, lại học không giỏi nên anh tỏ ra rất tự ti so với những người bạn khác của tôi. Trong khi bao nhiêu “vệ tinh” vây xung quanh lấy lòng tôi bằng đủ thứ quà cáp, rồi những lần mượn tập chép bài để vô tình “quên” lá thư tỏ tình trong đó... thì anh chọn giải pháp im lặng.

Ảnh minh họa

Ngày ngày anh đến lớp và ngồi vào góc cuối lặng lẽ học cũng như quan sát tất cả mọi thứ diễn ra với tôi, đều đặn và nhẫn nại. Tôi thật sự cũng chẳng mấy ấn tượng với anh, chỉ nhận ra mỗi một điều là anh có nụ cười rất hiền.

Xác định rất rõ con đường mình sẽ chọn, tôi cần mẫn đi học thêm ngoại ngữ mỗi tối. Nhưng ngày ấy đường sá ở quê tôi rất tệ. Đường trải đất đỏ, khi bụi mù mịt, khi thì lầy lội. Vậy mà 7-8 cây số từ nhà tôi đến trường còn không có lấy một ngọn đèn. Vì thế, mỗi tối sau giờ học thêm tôi luôn cố chạy thật nhanh về nhà hoặc nhập chung nhóm với những đứa bạn lớp khác để đi cùng nhau cho đỡ sợ.

Hôm ấy trong lúc tôi đang loay hoay, lo lắng vì không tìm được đứa bạn nào để đi cùng thì anh xuất hiện. Tôi hỏi đi đâu (khi ấy chỉ gọi bằng tên thôi), anh bảo mẹ sai đi công việc, trên đường về gặp tôi. Anh đi cùng tôi suốt đoạn đường mà gần như không nói một lời nào, chỉ mình tôi thao thao đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Về đến đầu ngõ, tôi mới chợt nhớ ra hình như nhà anh không đi đường này, nhưng chưa kịp nói gì, anh đã quay xe chạy biến đi mất.

Tối hôm sau và rất nhiều hôm sau đó nữa, mỗi khi tan học tôi luôn “tình cờ” gặp anh đang đạp xe lang thang. Tôi hỏi anh chỉ gãi đầu, gãi tai bẽn lẽn khi thì đến nhà bạn chơi nhưng bạn không có ở nhà, khi lại là đi xem kịch nhưng đến muộn nên không mua được vé... Tuyệt nhiên không bao giờ anh nhận là đang đợi tôi.

Cần mẫn hết ngày này sang ngày khác, bất kể ngày nắng hay ngày mưa, anh vẫn cùng tôi đi hết trọn con đường về nhà tôi, rồi một mình lặng lẽ quay lại đoạn đường vừa đi để trở về nhà. Mấy đứa bạn cứ trêu chọc tôi với anh, nhưng anh thì không bao giờ nói gì về điều đó. Tôi và anh cùng nhau vượt qua những đoạn đường đầy ổ gà, những cây cầu dốc cao ngất, có khi đạp không nổi, hai đứa xuống xe dắt bộ, cùng nhìn nhau cười nắc nẻ.

Cứ như thế, dù ngày nắng hay ngày mưa, mỗi tối tan học anh luôn là bạn đồng hành tin cậy của tôi. Có anh, con đường dài tít tắp bỗng như gần lại. Có anh những đoạn đường tối mù mịt không bao giờ còn là nỗi ám ảnh của tôi nữa. Có anh tôi biết thế nào là vẻ đẹp của ban đêm vì đã có thể chạy chầm chậm để đón lấy hương thơm tỏa ra từ những đóa hoa thanh long trắng muốt nở rộ dọc đường về...

Ba năm, khoảng thời gian không dài cũng không ngắn ấy trôi qua như một giấc mơ. Một giấc mơ đẹp chưa từng bao giờ đến lần thứ hai trong cuộc đời tôi. Khi tôi kịp nhận ra mình đã biết mong ngóng anh sau những giờ tan học, biết buồn buồn khi tan trường không thấy bóng anh đâu thì cũng là lúc vào mùa thi cuối cấp.

Tốt nghiệp phổ thông, tôi thi vào đại học, cao học, rồi sang nước ngoài làm nghiên cứu sinh. Anh dừng lại ở lớp 12 và chuyển sang học nghề ở một nơi nào đó mà tôi không hề được biết. Chúng tôi dần xa nhau, rồi như một định mệnh chúng tôi hoàn toàn lạc mất nhau bởi anh cảm thấy bất lực vì không kê bằng được sự chênh lệch giữa hai đứa.

Anh tìm mọi cách tránh mặt tôi và tôi không còn biết được bất kỳ tin tức gì về anh nữa, dù tôi cũng cố gắng dò hỏi đám bạn chung lớp ngày nào. Anh vẫn như ngày xưa ấy, mãi mãi vẫn không thể vượt qua được rào cản do chính mình dựng lên.

Mẹ tôi kể rằng khi tôi đi học xa, thỉnh thoảng bà nhìn thấy một cậu thanh niên có ánh mắt rất buồn đứng tần ngần một lúc thật lâu trước ngõ nhà tôi. Khi mẹ tôi hỏi muốn tìm ai, anh chỉ lắc đầu. Ở một nơi rất xa, tôi thấy mắt mình nhòa đi.

Mới đây thôi mà đã gần 10 năm.

Không biết giờ này anh đang ở đâu, hạnh phúc hay vẫn đeo mang mối tình bé dại ngày nào? Anh trách tôi nhiều lắm không, người xưa ơi?

NGỌC HÂN

--->>>Xem chi tiết ...

Nhận tin qua email của bạn

Nhập địa chỉ email của bạn:

 Subscribe in a reader